Phạm Nhất Thanh
Chinh sách chia để trị, là một chính sách phân chia lực lượng đối lập hay đối kháng, chia những tiềm năng chống đối ra từng mảnh nhỏ đề dể dàng len lỏi và điều khiển [Pinkerton James P, 2007] CSVN với những bộ Tư Tưởng Văn Hoá, tìm hiểu về tâm lý con người, và biết rằng một khi con người biết ý thức đoàn kết chung trong một cái giá trị tư tưởng nào đó thì cái sức mạnh đó dù là bomb nguyên tử cũng không thể ngăn cản, như cái giá trị độc lập đã đi vào ý thức dân tộc tác động đến sự tham gia và hy sinh của người dân liên tục miên viễn trong thời kỳ chống Pháp, và Hồ chí Minh đã lợi dụng lấy nó để thực thi mộng Cách Mạng Đỏ. Và vì thế đã tạo ra cái Chiến Thắng Điện Biên Phủ, nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ vẫn chưa đưọc nhìn lại đúng giá trị của nó, để đặt nó vào vị trí của lịch sử, và nhất là trở về vị trí đúng đắn của chiến tích oanh liệt này trong lịch sử chống ngoại xâm của nhân dân Việt Nam.
Trải dài suốt mấy ngàn năm văn hiến, dân tộc Việt đã dạn dày kinh qua nhiều cuộc xâm lăng- gần một nghìn năm nô lệ của ngưòi Trung Hoa, và rồi sau đó lại rơi vào nhũng cuộc tấn công xâm lược qua các triều đại phong kiến của Trung Hoa- Hán Đưòng Tống Nguyên- Minh và nhà Thanh.. Nhưng rồi kết quả, dẫu mất mát, tiêu hao, đau xót, nhân dân Việt Nam đã kiên cường anh dũng đẩy lùi từng đợt xâm lược này bằng những chiến tích lẫm liệt và vĩ đại, đuợc lãnh đạo bởi những anh hùng, anh thư đất Việt: Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lê Đại Hành, Lý Thường Kiệt, Trần Nhân Tôn, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi Nguyễn Trãi, và Quang Trung Hoàng Đế, và trên hết vẫn là những hy sinh cao cả vô bờ bến của nhân dân Việt Nam!
Thì chiến thắng Điện Biên Phủ cũng vậy- đây thật sự là chiến thắng dứt điểm chế độ thực dân Pháp dành độc lập của toàn dân, không phải của riêng đảng CSVN! Dù chiến tích này đưọc lãnh đạo bởi ĐCS, nhưng nó đưọc xây dựng bằng tài sản, mồ hôi, xương máu của đại đa số những con dân Việt Nam yêu nưóc không Cộng Sản, những ngưòi như cụ Phan Khôi, nhà văn Quang Dũng, tiểu đoàn Tây Tiến, như gia đình bà cụ Nguyễn Thị Năm, trong đó các con trai của bà từng giữ chức vụ cấp trung đoàn. v.v Sự đóng góp của đảng viên CSVN thực thụ chỉ là thiểu số mà trong đó ý thức tham gia Đảng là do lòng yêu nưóc và nhu cầu yêu nưóc chân chính, chứ ý thức tham gia vì chủ nghĩa cộng sản không có, hoặc nếu có thì cũng loáng thoáng do ngộ nhận mà thôi như Phùng Cung, Phùng Quán, Trần Dần v.v hãy nhìn vào cuốn phim Chúng Tôi Muốn Sống đã nói lên tâm trạng của người đội trưởng Vinh. Tất cả đã làm nổi bật ý nghĩa của cuộc đối thoại giữa nhân vật đảng viên của “đảng Hồ Chí Minh”, chính ủy, cố gắng nhấn mạnh thuyết phục Vinh về vai trò vị trí Bác và Đảng! “Bác và Đảng sẽ trả công và cho nghỉ phép v.v” Nhưng Vinh đã trả lời:
-Vinh : “ Tôi chiến đấu không phải để được mong ân thưởng, mà mục đích của Tôi là được góp phần vào trong công cuộc giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thực dân và bất cứ một chế độ áp bức nào khác…..”
-Đảng Viên Chính Ủy: Nhưng dù sao Bác và Đảng cũng ghi công đồng chí!
-Vinh: Trong lúc này Tôi xin đồng chí hãy tạm gác bỏ mọi vấn đề thuộc về chính trị. Tôi, tôi chỉ có biết chiến đấu cho chính nghĩa quốc gia thế thôi! [Phần 2, Chúng Tôi Muống Sống]
chính vì CSVN biết rõ hơn ai hết điều này nên sau đó đã chính thức áp dụng ngay cái chính sách chia để trị, chia rẽ tư tưởng đoàn kết giá trị chung, bằng cái Cải Cách Ruộng Đất, Cải Tạo Trí Thức, Văn Nhân Giai Phẩm, để gạn lọc thành phần yêu nước và thành phần CS chuyên chính. (nên vì thế sau này, chiến tranh VN dù quân CS đông cách mấy như vì đã mất đi cái giá trị chung, nên lực lượng CS không thể nào thắng lực lượng Miền Nam chỉ vì cái giá trị chung để đấu tranh đã không còn, và 1968-69 đã chứng minh sự thảm bại của CSVN, để rồi CSVN chỉ có thể vào được Miền NAM vào 30/4/75 vì, sự ký kêt giữa quan thầy và Mỹ, Miền NAM bị trói tay thì “bội đội anh hùng” mới có thể “anh hùng”)
Trong thời kỳ Đại Cách mạng Văn hoá, cha con giết nhau, vợ chồng đấu nhau, thầy trò phản nhau, mẹ con tố cáo nhau như kẻ thù…là những việc thường xảy ra trong quần chúng. Đó là tác dụng của 'đảng tính' mà nên. Sự kiện này khiến con người từ gia đình ra đến xã hội, đâu đâu cũng dòm ngó nhau bằng con mắt phân biệt, và xoi mói. Sự áp dụng chính sách sơ yếu lý lịch, phân xét theo lý lịch của từng giai cấp, Đảng Viên, Giai tầng Cách Mạng liệt Sĩ, thường dân, phó thường dân, mãi còn tồn tại cho đến hôm nay, và thường được đối xử và áp dụng ngay trong chính học đường, đề thường xuyên nhắc nhở người từ thủa ấu thơ, phân biệt nhau, và dòm ngó nhau. Từ đó khiến con người sợ nhau, ghét nhau phân biệt đối xử, ganh ghét v.v . Khi con người đã bị phân chia như vậy, dĩ nhiên sẽ không tin tưởng nhau để đi đến đấu tranh “vì đó là đúng”, cũng như tác giả Zunes (2006) đã nhận định trong tác phẩm “Divide and Conquer?” trên tờ ngôn luận Guerrilla News Network [Stephen Zunes (2006)], khi sức lực không có con người trở thành mặc cảm bất lực chỉ biết “van xin kẻ cầm quyền”, hay đi vọng ngoại chờ đèn xanh quốc tế, chứ họ không tự tin hay vận động ngay sức mạnh của chính bản thân họ hay người dân. Thậm chí ngay trong tôn giáo, cũng bị phân chia quốc doanh và chân chính, thường trực nhòi nhét những tư tưởng “thành phần cách mạng được Đảng ưu tiên là những kẻ thù của giai cấp bình dân đừng tin nó” và ngược lại v.v [Cửu Bình, Bài 6, 2004]. Đối với Đảng Viên con ông cháu cha gia đình cách mạng, thì có những “niềm tin” như..”bọn tàn dư nước ngoài chính là những kẻ sẽ giựt sập công trình cách mạng chúng ta”...ngụ ý nhắc nhở “nếu không đoàn kết cứu Đảng thì những quyền lợi của “chúng ta” sẽ không còn nữa”… Chính sách này trãi qua hơn mấy chục năm nhồi nhét và bưng bít, dần dà đã trở thành quán tính ăn sâu trong tiềm thức, mỗi cá nhân trở thành những điệp viên trong vô thức, lắm khi con người hành xử đối xử tệ bạc với nhau trong vô thức, điển hình sự kiện em Nguyễn thị Bình sống trong địa ngục nhưng hàng xóm vẫn sợ khi nói lên sự thật chống lại “vì đó là sai trái”, mãi cho đến một người đàn bà tên Bình ra giúp thì được gọi là “anh hùng” trong khi hành xử giúp vì điều đó đúng rất bình thường ở xã hội nhân bản.[LMVS, 2007]
Dù ai nói sao, nhưng cái tâm lý xã hội VN, khi vẫn còn nghe những câu nói “cái đám bắc kỳ”...gia đình cách mạng kia, v.v thì sự phân biệt và ghét nhau trong vô thức đã và còn tồn tại cũng như ngày càng được nâng cao, khiến con người phải đối xử với nhau rất bạc bẽo, “ai bị mất nhà kệ ông, tôi chưa bị mất” , gia đình liệt sĩ đeo huy chương khiếu kiện, ít nhiều cũng đã làm dị ứng một số dân cư, “năm xưa chỉ điểm cho cách mạng, đây là quả báo” v.v chứ chưa mấy ai lên tiếng vì đó là đúng, vì thế đa số chúng ta thấy phong trào dân oan vẫn ở số cục bộ, trước sự vô tâm của quần chúng xã hội đi song song với sự báo chí bưng bít. Chứ không mấy ai ý thức hôm nay, “tất cả cá nhân nào sống dưới XHCN đều là nạn nhân của chế độ vì sự lừa gạt của nó”.
Đó cho thấy vần đề ngăn cách phân chia vốn không phải xuất phát từ dân, mà do thế lực chính trị và những chính sách phân biệt trong đối xử, đã và đang tiếp tục tạo chia rẽ, và CSVN không bao giờ muốn có sự đoàn kết dân tộc thực sự, vì khi đoàn kết dân tộc thực sự là người dân sẽ nhận ra giá trị chung, và CSVN chính là kẻ thù của những giá trị đó. Và cũng vì thế những tinh thần những tấm gương không đấu vì tôi là nạn nhân mà đấu tranh “vì đó là đúng” như Lm Lý, Phạm Hồng Sơn, Ls Đài, Công nhân, Trần khải thanh Thủy v.v luôn bị độc tài truy lùng và triệt tiêu, vì CS biết rõ cái sức mạnh của ý thức đấu tranh “vì đó là đúng”, khi nó thực sự lan tràn vào trong xã hội.
Vì thế ngày hôm nay, đã đến lúc chúng ta xoá tan những nổi sợ “bóng đêm cách mạng CS”, dân chủ là hãy tin vào dân, tiếp xúc và khơi lại tình nhân bản, trong cái giá trị chung là dân quyền để đi đến sự đấu tranh vì giá trị đó, như Hoa kỳ, tuy rằng vẫn có sự khác biệt về trắng đen, nhưng vì cái phúc lợi chung của giá trị chung, của cái bình đẳng, họ bất đồng nhưng không bất hoà. Họ nhìn nhau bằng tư tưởng và quan điểm cũng như hành xử của nhau, họ giúp nhau một tiếng nói vì đó là điều đúng, lên tiếng trước những cái sai vì bản chất sự việc nó sai, chứ họ không nói hay phê phán chỉ vì “phe ta cho là vậy”.
Vì chính những cái thái độ bầy đàn “phe ta” cái gì cũng đúng, có sai cũng không nói, còn phe kia (quá khứ theo cách mạng) thì hôm nay họ làm cái gì cũng sai hay đó là quả báo, chính là những cái đang ngăn cản chúng ta đi đến cái giá trị chung. CSVN đã dùng sơ yếu lý lịch để phân chia, thì chúng ta đừng dùng cái lý lịch để chẩn đoán sự việc. Mà hãy nhìn sự việc theo đúng giá trị của nó, dù đó là ngay chính sinh hoạt hằng ngày của mình. Vì khi chúng ta biết chấp nhận đúng và sai theo cái giá trị của sự việc, đề ủng hộ và đấu tranh vì đó là đúng. Thì lúc đó chúng ta đã ý thức.
Chinh sách chia để trị, là một chính sách phân chia lực lượng đối lập hay đối kháng, chia những tiềm năng chống đối ra từng mảnh nhỏ đề dể dàng len lỏi và điều khiển [Pinkerton James P, 2007] CSVN với những bộ Tư Tưởng Văn Hoá, tìm hiểu về tâm lý con người, và biết rằng một khi con người biết ý thức đoàn kết chung trong một cái giá trị tư tưởng nào đó thì cái sức mạnh đó dù là bomb nguyên tử cũng không thể ngăn cản, như cái giá trị độc lập đã đi vào ý thức dân tộc tác động đến sự tham gia và hy sinh của người dân liên tục miên viễn trong thời kỳ chống Pháp, và Hồ chí Minh đã lợi dụng lấy nó để thực thi mộng Cách Mạng Đỏ. Và vì thế đã tạo ra cái Chiến Thắng Điện Biên Phủ, nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ vẫn chưa đưọc nhìn lại đúng giá trị của nó, để đặt nó vào vị trí của lịch sử, và nhất là trở về vị trí đúng đắn của chiến tích oanh liệt này trong lịch sử chống ngoại xâm của nhân dân Việt Nam.
Trải dài suốt mấy ngàn năm văn hiến, dân tộc Việt đã dạn dày kinh qua nhiều cuộc xâm lăng- gần một nghìn năm nô lệ của ngưòi Trung Hoa, và rồi sau đó lại rơi vào nhũng cuộc tấn công xâm lược qua các triều đại phong kiến của Trung Hoa- Hán Đưòng Tống Nguyên- Minh và nhà Thanh.. Nhưng rồi kết quả, dẫu mất mát, tiêu hao, đau xót, nhân dân Việt Nam đã kiên cường anh dũng đẩy lùi từng đợt xâm lược này bằng những chiến tích lẫm liệt và vĩ đại, đuợc lãnh đạo bởi những anh hùng, anh thư đất Việt: Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lê Đại Hành, Lý Thường Kiệt, Trần Nhân Tôn, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi Nguyễn Trãi, và Quang Trung Hoàng Đế, và trên hết vẫn là những hy sinh cao cả vô bờ bến của nhân dân Việt Nam!
Thì chiến thắng Điện Biên Phủ cũng vậy- đây thật sự là chiến thắng dứt điểm chế độ thực dân Pháp dành độc lập của toàn dân, không phải của riêng đảng CSVN! Dù chiến tích này đưọc lãnh đạo bởi ĐCS, nhưng nó đưọc xây dựng bằng tài sản, mồ hôi, xương máu của đại đa số những con dân Việt Nam yêu nưóc không Cộng Sản, những ngưòi như cụ Phan Khôi, nhà văn Quang Dũng, tiểu đoàn Tây Tiến, như gia đình bà cụ Nguyễn Thị Năm, trong đó các con trai của bà từng giữ chức vụ cấp trung đoàn. v.v Sự đóng góp của đảng viên CSVN thực thụ chỉ là thiểu số mà trong đó ý thức tham gia Đảng là do lòng yêu nưóc và nhu cầu yêu nưóc chân chính, chứ ý thức tham gia vì chủ nghĩa cộng sản không có, hoặc nếu có thì cũng loáng thoáng do ngộ nhận mà thôi như Phùng Cung, Phùng Quán, Trần Dần v.v hãy nhìn vào cuốn phim Chúng Tôi Muốn Sống đã nói lên tâm trạng của người đội trưởng Vinh. Tất cả đã làm nổi bật ý nghĩa của cuộc đối thoại giữa nhân vật đảng viên của “đảng Hồ Chí Minh”, chính ủy, cố gắng nhấn mạnh thuyết phục Vinh về vai trò vị trí Bác và Đảng! “Bác và Đảng sẽ trả công và cho nghỉ phép v.v” Nhưng Vinh đã trả lời:
-Vinh : “ Tôi chiến đấu không phải để được mong ân thưởng, mà mục đích của Tôi là được góp phần vào trong công cuộc giải phóng dân tộc thoát khỏi ách thực dân và bất cứ một chế độ áp bức nào khác…..”
-Đảng Viên Chính Ủy: Nhưng dù sao Bác và Đảng cũng ghi công đồng chí!
-Vinh: Trong lúc này Tôi xin đồng chí hãy tạm gác bỏ mọi vấn đề thuộc về chính trị. Tôi, tôi chỉ có biết chiến đấu cho chính nghĩa quốc gia thế thôi! [Phần 2, Chúng Tôi Muống Sống]
chính vì CSVN biết rõ hơn ai hết điều này nên sau đó đã chính thức áp dụng ngay cái chính sách chia để trị, chia rẽ tư tưởng đoàn kết giá trị chung, bằng cái Cải Cách Ruộng Đất, Cải Tạo Trí Thức, Văn Nhân Giai Phẩm, để gạn lọc thành phần yêu nước và thành phần CS chuyên chính. (nên vì thế sau này, chiến tranh VN dù quân CS đông cách mấy như vì đã mất đi cái giá trị chung, nên lực lượng CS không thể nào thắng lực lượng Miền Nam chỉ vì cái giá trị chung để đấu tranh đã không còn, và 1968-69 đã chứng minh sự thảm bại của CSVN, để rồi CSVN chỉ có thể vào được Miền NAM vào 30/4/75 vì, sự ký kêt giữa quan thầy và Mỹ, Miền NAM bị trói tay thì “bội đội anh hùng” mới có thể “anh hùng”)
Trong thời kỳ Đại Cách mạng Văn hoá, cha con giết nhau, vợ chồng đấu nhau, thầy trò phản nhau, mẹ con tố cáo nhau như kẻ thù…là những việc thường xảy ra trong quần chúng. Đó là tác dụng của 'đảng tính' mà nên. Sự kiện này khiến con người từ gia đình ra đến xã hội, đâu đâu cũng dòm ngó nhau bằng con mắt phân biệt, và xoi mói. Sự áp dụng chính sách sơ yếu lý lịch, phân xét theo lý lịch của từng giai cấp, Đảng Viên, Giai tầng Cách Mạng liệt Sĩ, thường dân, phó thường dân, mãi còn tồn tại cho đến hôm nay, và thường được đối xử và áp dụng ngay trong chính học đường, đề thường xuyên nhắc nhở người từ thủa ấu thơ, phân biệt nhau, và dòm ngó nhau. Từ đó khiến con người sợ nhau, ghét nhau phân biệt đối xử, ganh ghét v.v . Khi con người đã bị phân chia như vậy, dĩ nhiên sẽ không tin tưởng nhau để đi đến đấu tranh “vì đó là đúng”, cũng như tác giả Zunes (2006) đã nhận định trong tác phẩm “Divide and Conquer?” trên tờ ngôn luận Guerrilla News Network [Stephen Zunes (2006)], khi sức lực không có con người trở thành mặc cảm bất lực chỉ biết “van xin kẻ cầm quyền”, hay đi vọng ngoại chờ đèn xanh quốc tế, chứ họ không tự tin hay vận động ngay sức mạnh của chính bản thân họ hay người dân. Thậm chí ngay trong tôn giáo, cũng bị phân chia quốc doanh và chân chính, thường trực nhòi nhét những tư tưởng “thành phần cách mạng được Đảng ưu tiên là những kẻ thù của giai cấp bình dân đừng tin nó” và ngược lại v.v [Cửu Bình, Bài 6, 2004]. Đối với Đảng Viên con ông cháu cha gia đình cách mạng, thì có những “niềm tin” như..”bọn tàn dư nước ngoài chính là những kẻ sẽ giựt sập công trình cách mạng chúng ta”...ngụ ý nhắc nhở “nếu không đoàn kết cứu Đảng thì những quyền lợi của “chúng ta” sẽ không còn nữa”… Chính sách này trãi qua hơn mấy chục năm nhồi nhét và bưng bít, dần dà đã trở thành quán tính ăn sâu trong tiềm thức, mỗi cá nhân trở thành những điệp viên trong vô thức, lắm khi con người hành xử đối xử tệ bạc với nhau trong vô thức, điển hình sự kiện em Nguyễn thị Bình sống trong địa ngục nhưng hàng xóm vẫn sợ khi nói lên sự thật chống lại “vì đó là sai trái”, mãi cho đến một người đàn bà tên Bình ra giúp thì được gọi là “anh hùng” trong khi hành xử giúp vì điều đó đúng rất bình thường ở xã hội nhân bản.[LMVS, 2007]
Dù ai nói sao, nhưng cái tâm lý xã hội VN, khi vẫn còn nghe những câu nói “cái đám bắc kỳ”...gia đình cách mạng kia, v.v thì sự phân biệt và ghét nhau trong vô thức đã và còn tồn tại cũng như ngày càng được nâng cao, khiến con người phải đối xử với nhau rất bạc bẽo, “ai bị mất nhà kệ ông, tôi chưa bị mất” , gia đình liệt sĩ đeo huy chương khiếu kiện, ít nhiều cũng đã làm dị ứng một số dân cư, “năm xưa chỉ điểm cho cách mạng, đây là quả báo” v.v chứ chưa mấy ai lên tiếng vì đó là đúng, vì thế đa số chúng ta thấy phong trào dân oan vẫn ở số cục bộ, trước sự vô tâm của quần chúng xã hội đi song song với sự báo chí bưng bít. Chứ không mấy ai ý thức hôm nay, “tất cả cá nhân nào sống dưới XHCN đều là nạn nhân của chế độ vì sự lừa gạt của nó”.
Đó cho thấy vần đề ngăn cách phân chia vốn không phải xuất phát từ dân, mà do thế lực chính trị và những chính sách phân biệt trong đối xử, đã và đang tiếp tục tạo chia rẽ, và CSVN không bao giờ muốn có sự đoàn kết dân tộc thực sự, vì khi đoàn kết dân tộc thực sự là người dân sẽ nhận ra giá trị chung, và CSVN chính là kẻ thù của những giá trị đó. Và cũng vì thế những tinh thần những tấm gương không đấu vì tôi là nạn nhân mà đấu tranh “vì đó là đúng” như Lm Lý, Phạm Hồng Sơn, Ls Đài, Công nhân, Trần khải thanh Thủy v.v luôn bị độc tài truy lùng và triệt tiêu, vì CS biết rõ cái sức mạnh của ý thức đấu tranh “vì đó là đúng”, khi nó thực sự lan tràn vào trong xã hội.
Vì thế ngày hôm nay, đã đến lúc chúng ta xoá tan những nổi sợ “bóng đêm cách mạng CS”, dân chủ là hãy tin vào dân, tiếp xúc và khơi lại tình nhân bản, trong cái giá trị chung là dân quyền để đi đến sự đấu tranh vì giá trị đó, như Hoa kỳ, tuy rằng vẫn có sự khác biệt về trắng đen, nhưng vì cái phúc lợi chung của giá trị chung, của cái bình đẳng, họ bất đồng nhưng không bất hoà. Họ nhìn nhau bằng tư tưởng và quan điểm cũng như hành xử của nhau, họ giúp nhau một tiếng nói vì đó là điều đúng, lên tiếng trước những cái sai vì bản chất sự việc nó sai, chứ họ không nói hay phê phán chỉ vì “phe ta cho là vậy”.
Vì chính những cái thái độ bầy đàn “phe ta” cái gì cũng đúng, có sai cũng không nói, còn phe kia (quá khứ theo cách mạng) thì hôm nay họ làm cái gì cũng sai hay đó là quả báo, chính là những cái đang ngăn cản chúng ta đi đến cái giá trị chung. CSVN đã dùng sơ yếu lý lịch để phân chia, thì chúng ta đừng dùng cái lý lịch để chẩn đoán sự việc. Mà hãy nhìn sự việc theo đúng giá trị của nó, dù đó là ngay chính sinh hoạt hằng ngày của mình. Vì khi chúng ta biết chấp nhận đúng và sai theo cái giá trị của sự việc, đề ủng hộ và đấu tranh vì đó là đúng. Thì lúc đó chúng ta đã ý thức.
Tài liệu tham Khảo
Chúng Tôi Muốn Sống phần 2, http://www.youtube.com/watch?v=-ye5QfFyVMo
Cửu Bình, 2004, Chín Bài Bình Luận về Đảng CS, nguồn www.cuubinh.net
Liên Mạng Việt San (LMVS), Hà Nội: Cô gái 10 năm bị tra tấn - Một tội ác được dung túng ?, nguồn http://lmvs.bravejournal.com/entry/24581
Pinkerton James P. (2007), Divide & Rule, The American Conservative, nguồn http://www.amconmag.com/2007/2007_06_04/article.html
Stephen Zunes (2006), Divide and Conquer?, GNN, nguồn http://www.guerrillanews.com/articles/2155/Divide_and_Conquer
0 Ý Kiến:
Post a Comment