Phạm Nhất Thanh (Sydney)
Tranh thủ Chính Trị ( Playing Politics/To Gain Politics Points )là dựa vào tuyên truyền trí trá để mị dân, triệt hạ kẻ thù, những thủ thuật mà chính chế độ CSVN, đang tiến hành, và Hồ Chính Minh đã tiến hành với nhân dân Việt Nam để nắm quyền. Nó có mục tiêu ngắn hạn, đánh gục KẺ THÙ, và NẮM QUYỀN. Hậu quả ra sao cho xã hội đất nước Việt Nam, những thế hệ trẻ Việt Nam.??.mỗi cá nhân con người đã quá rõ.
Mặt khác, ĐẤU TRANH CÁCH MẠNG CHÍNH TRỊ (Political Revolution),[1] là thúc đẩy vào DÂN TRÍ, để vạch trần dối trá, nói lên SỰ THẬT không chỉ về kẻ thù, mà sự thật về tất cả, để đưa nhận thức, ý chí, DÂN TRÍ của quần chúng đi lên, để xây dựng tinh thần dân chủ; Ngược lại với HCM và đồng bọn, người đấu tranh cách mạng chính là cụ Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học v.v. Đấu tranh cách mạng chính trị, nền tảng là chân lý, là sự mở rộng cả một xã hội, nhân tố chủ đạo là CON NGƯÒI, CÓ MỤC TIÊU là ĐƯA NHÂN DÂN LÊN NẮM QUYỀN QUYẾT ĐỊNH XÃ HỘI và ĐẤT NƯỚC tức chính là DÂN CHỦ, do Dân, của Dân, vì Dân. Kẻ thù của đấu tranh chính trị, ĐỐI TƯỢNG cần tiêu diệt của đấu tranh cách mạng chính trị là sự dối trá, sự ngu tối, u mê, là dân trí lạc hậu, là dân khí hèn kém.
Dân tộc Viêt Nam đã khốn khổ mọi đường từ ngày 30-4-75 đen tối cho đến hôm nay. Trăm họ dân Việt Nam khốn khổ vì thiếu dân trí. Thiếu dân trí nên không chỉ bị bọn cường bạo đảng CSVN lừa bịp, bức hiếp hơn nửa thế kỷ: Đảng cầm quyền đã loại quần chúng ra khỏi những sinh hoạt then chốt của đất nưóc và xã hội, quần chúng chỉ bị sử dụng như phương tiện cho Đảng cầm quyền thao túng.
Ngoài ra cũng có những trí thức, khoa bảng, thời cơ chính trị, đã và đang vô tình hay cố ý, cũng đã và đang tiếp tục đồng lõa dẫn đưa đồng bào quần chúng Việt Nam vào những vũng lầy u mê, khiến cho quần chúng chưa nhận thức được chính vai trò của họ, sức mạnh dân chủ tự quyết của dân Việt hầu tự thoát khỏi vòng nô lệ của Đảng CSVN, đòi lại dân chủ, quyền tự quyết của mình và toàn quốc.
Đó chính là nỗi bất hạnh của dân tộc Việt trong thế kỷ văn minh hôm nay, VN không chỉ đã “bị lừa gạt” bởi toàn những não trạng độc tài bá đạo, tay sai ngoại bang, mà ngay trong tiến trình dân chủ của phong trào dân chủ, lại có quá nhiều kẻ khoa bảng, văn gia, các nghành v.v đi vào “đấu tranh dân chủ” bằng những suy nghĩ, toan tính của những kẻ đi làm “chính trị thời cơ”, chính trị kiểu “dân chủ lòi đuôi” [2], kém cỏi nhầm lẫn ngay cả những khái niệm, sư kiện chính trị ở bình diện quốc gia xã hội, lẫn bang giao quốc tế- bản chất quyền lợi quốc gia. Khuyết điểm này đi từ sự chưa hiểu dân chủ, chưa biết nguyên lý nền tảng của dân chủ, mà chỉ mang đầy tính thời cơ, vọng ngoại...và nhất là thiếu tính chất và điều kiện tiên quyết của việc chính trị cách mạng dân chủ đó là Dân Trí.
Ngược lại họ đánh đồng TRANH THỦ CHÍNH TRỊ với ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ CÁCH MẠNG. Chính vì nhầm lẫn(nếu có) từ căn bản, những con ngưòi, những tập thể “đấu tranh” cũng đã nhầm lẫn giữa KHÔNG NÓI, CHƯA NÓI vì lý do nào đó, để rồi thi đua nhau nhân danh vì mục đích, tự đặt tiêu chuẩn, áp đặt dư luận KHÔNG NÊN NÓI và CHƯA NÊN NÓI, trực tiếp và gián tiếp bưng bít sự thật đối với dân trí VN
Dân VNam kém “dân trí” nên bị Hồ Chính Minh đưa “tấm áo cách mạng” lừa gạt.. hôm nay tại trong sinh hoạt đấu tranh, “dân trí” còn bị những tiêu chuẩn của cá nhân phe phái đưa đến sự ù lì, những tay thời cơ đó luôn chối bỏ thực tại chung quanh, chỉ tính toán riêng, vì vị thế của họ nên đã quên ngay cái thực tại của xã hội họ đang sống, từng trải qua, để chỉ nắm bắt cơ may từ vị trí của họ bằng ảo tưởng, ảo vọng.... và gián tiếp nhắn nhủ dân VN...cứ chờ, chờ để CẢM THÔNG, đi đến đối lập cảm hoá CSVN hầu dung hoà lằn ranh Chánh và Tà, như nhân Vật Lệnh Hồ Xung trong Kim Dung Tập Truyện đã từng làm.[3] ĐảngCS đã lừa bịp nhân quần bằng những lập luận phi lý đến quái gở, đó là bản chất độc tài, Nhưng ngay những kẻ cầm bút, khoa bảng v.v cũng viện đủ mọi lý cớ để lập luận gian manh!
Muốn ý thức vàng thau, hãy cứ lý giải từng lập luận của lẽ thường tình [4] để thấy rõ tính phi dân chủ, ngụy cách mạng của những kẻ “trí thức” này.
Bắt đầu bằng cái lẽ thường, để lý giải thì vấn đề sẽ rõ ràng.. Để thấy rõ là cả dân tộc bị lừa, bị phỉnh, rồi bị loại khỏi sinh hoạt chính trị then chốt của đất nưóc, cùng quan thầy Liên Xô, Tầu, mặc tình thao túng phung phí xương máu trong cuộc chiến tay sai CS xâm lăng tự do tương tàn phi nghĩa 20 năm dài, với trên dưới 5 triệu nhân mạng của đồng bào nhân quần.. Đất nưóc tan hoang, lạc hậu, lòng ngưòi ly tán, dân trí, dân khí sa sút thảm hại, lòng vọng ngoại cứ gia tăng, và hận thù cứ chồng chất.
Đến bây giờ thấy NGU mà Lì.. lại bất lương bịp bợp bằng tư tưởng XHCN Hồ Chí Minh, với hình ảnh “ông Thánh Hồ” [5] rồi áp dụng cơ chế thị trường kiểu cứ để mạnh đươc yếu thua, và Đảng đẻ ra nhà nưóc, toàn quyền thống trị như một Lê Long Đĩnh(thời Tiền Lê) , hưỏng thụ từ sự bóc lột trực tiếp quyền lực, và gián tiếp qua cơ chế tư bản thị trường mạnh được yếu thua. Xã hội VN mất niềm tin, sơ hãi, nhục nhã; ai luồn được, vơ đươc, chụp giật đưọc, đè bẹp, bóc lột ngưòi khác đưọc , thì cứ làm.. bất kể đạo lý, công lý. Đảng ngồi trên Pháp luật. Pháp luật chỉ còn để bênh kẻ cán bộ, nhiều tiền.
Sự thiếu kém hiểu biết dân trí không chỉ nằm ở quần chúng, mà cỏn nguy hiểm hơn nữa vì nó “bị” thể hiện qua những nhân vật “Nhà Đấu Tranh”,[6] những nhân vật mà ở một mức độ nào đó ít nhiều được ngưòi dân nhìn đặt niềm tin vào học hỏi. Nhưng họ mãi cứ đấu tranh để quốc tế và hải ngoại công nhận bằng khen, thay vì trực tiếp với dân để dân khen tặng theo đúng nghĩa của bản chất “Nhà Đấu Tranh Dân Chủ” ( democratic activism), là trực tiếp vận động dân.
Dân VN đã khốn khổ mọi đưòng. Vì nhân quần không hiểu, không biết sức mạnh của chính họ, cho nên nhân quần không sử dụng sức mạnh hiểu biết của mình để hiểu ra những gian manh lừa bịp. Để rồi dân Việt khi xưa thì cứ giao phó mọi việc cho đám “Đảng HCM”, và bây giờ lại u lì đặt hết hy vọng việc đấu tranh cho những “dân chủ lòi đuôi” không cần phân biệt Cuội hay Thật [7] và trông chờ ngưòi Hải Ngoại, quốc tế, dưới danh xưng đại đoàn kết, nhưng họ lần nữa lại lầm lẫn đoàn kết trong mù quáng chỉ là sự kết đoàn không hơn kém, mà kết đoàn trong đấu tranh chính là sự tự sát, sự không phân biệt CUỘI hay Thật là tạo cơ hội cho VC len lõi phá hoại lèo lái ý dân đi về với XHCN mà không sợ bị phanh phui.Tình trạng này không chỉ ở xã hội Việt Nam, mà ở cả khắp nơi! những xã hội nào bị cai trị bởi phe nhóm độc tài không phân biệt giữa quốc gia hay cộng đồng lưu vong.
Trên thực tế, XHCN với những danh từ “Phản Động và Phá Đại Đoàn Kết”, đã và đang thực thi đối với những tiếng nói lương tâm như Bs Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, HT Quảng Độ, Tuệ Sỹ, Trần Khải Thanh Thủy v.v đối với những ai trái ý Đảng, dám phân tích và không theo cái “đại đoàn kết của Đảng” . Song song thì trong chính sinh hoạt dân chủ trong và ngoài, cũng có một số tự “thổi ống đu đủ” cho một cá nhân làm “thiên tử của Phong Trào” để rồi khi sự thiếu minh bạch bị phơi bày thì thi đua nhau ném bùn, bôi bẩn, nào là “Phản Thùng, Phản Bội, việt Gian hay VC, chia rẽ đoàn kết” .. v.v hầu mong rằng tiếng nói can đảm vạch sai trái sẽ sợ bẫn mà lánh đi.
Hiện tượng này khiến cho một số ngưòi hữu tâm dẫu nghĩ ra được chín chắn, quyền lợi đất nước, cũng không còn dám cất tiếng nói thẳng thắn được nữa. Can đảm lắm thì tìm cách nói lượn vòng vòng..y chang như đang sống trong chế độ CSVN vậy. Tất cả dồn hết sức, miệt mài, hung hăng bảo vệ hư cấu “cái tên của phe nhóm” cái “biểu tượng” của một cá nhân.. chứ không chú hết tâm sức vì tiền đồ, lợi ích thực chất DÂN CHỦ THẬT SỰ cho đất nưóc dân tộc [8]
Những người này không đấu tranh hay tiến hành cách mạng chính trị, mà chỉ tiến hành mục tiêu chính trị, nghĩa là làm sao đánh gục được “kẻ thù” của họ là Đảng CSVN.. Vì thế họ dùng mọi thủ đoạn, mọi cách, kể cả HÀNH XỮ PHI DÂN CHỦ, hành hung, bôi nhọ, và nương nhờ ngoại bang.. mìễn sao làm cho kẻ thù bực mình, hoặc gây trở ngại cho kẻ thù; ngay cả khi gây trỏ ngại cho kẻ thù là CSVN, đâu chưa thấy, chỉ thấy làm dân trí VN bị “trỏ ngại trưóc” vì thiếu đi sự thật bởi những “tay chỉ chống CS không đề cập đến nhà dân chủ” khác.
Vì không có sự thật chính nghĩa, cho nên phe nhóm “Đảng Tự Cung”[*] cứ xoay theo cơ hội, - hễ cứ thấy ai chửi/lên án CSVN, bất kể vì lý do gì, động lực nào, là cứ ôm vào, tung hô là “DÂN CHỦ”.. KHÔNG CẦN XEM XÉT CHỦ TRƯƠNG CÓ DÂN CHỦ HAY KHÔNG? ... Như tập ĐỐI THOẠI của Trần Khuê, không có lấy MỘT TƯ TƯỞNG DÂN CHỦ, hay khai phá về hướng dân chủ, chỉ lòng vòng, lẩn quẩn ở vai trò Bác, Đảng, XHCN, hoặc một Nguyễn trung Lĩnh với câu kết luận kêu gọi “người VN hãy tôn trọng Nhà Nước, để làm gương cho Nhà Nước noi theo” trong bài “Đối Lập Chính Trị VN”[9], song song thì thấy anh Kỹ Sư Dân Chủ Nguyễn Phương Anh với nỗ lực gieo hạt cho rằng “XHCN 80-90% là tốt, và điều chỉnh sửa những cái sai bản chất hiện tại để quay về với giai đoạn 1946 của HCM” [10], nghĩa là đối với họ CSVN cũng có dân chủ như 1946 HCM, và đấu tranh hôm nay với họ là Tôn Trọng DCSVN đi đến CẢM THÔNG và CẢM HOÁ dung hoà chánh và tà CSVN...hiện tượng thế, hành xử im lặng và ngăn cản không cho ai phê phán.. vô hình chung đóng góp trong tiến trình phản DÂN TRÍ, làm rối DÂN TRÍ trong cái lối “đấu tranh cơ hội” .
Tất cả những người nhân danh “dân chủ, tự do” , đấu tranh dân chủ tự do, mà DÂN CHỦ TỰ DO chỉ sinh ra, tồn tại và phát triển bằng SỰ THẬT, bởi sự thật và cho sự thật.. Nhưng họ lại không đủ can đảm nói thật, nhìn nhận những SỰ KIỆN LỊCH SỬ. Thế thì không biết làm sao mà họ đấu tranh cho cái gì, khi chính bản thân họ cũng không ý thức dân chủ tính.
Mặt trận vàng thau, hãy nhìn và dựa trên nguyên tắc và nguyên lý của một tiến trình hay một sự nhận định, từ khởi đầu, quá trình của hiện tượng/dữ kiện và cho đến kết luận, mỗi cá nhân sẽ thấy rất rõ từng sự thật, khi xét một việc, KHÔNG CHỈ NÊN XÉT ĐƠN GIẢN MỤC TIÊU, HÀNH ĐỘNG mà phải xét đến KẾT QỦA, có nghĩa là TỪ CÁI KẾT QUẢ.. xét ngược về CHỦ ĐÍCH BAN ĐẦU xem KẾT QUẢ CÓ ĐÚNG VỚI CHỦ ĐÍCH BAN ĐẦU KHÔNG?[11] điển hình:
(1) - Mục đích khởi đầu là hô hào “ĐÁNH ĐUỔI KẺ ÁC, CSVN”, để giải thể khỏi ách nô lệ, để có tự do , dân chủ, bình đẳng, ấm no, hạnh phúc. Hoàng minh Chính và “đồng chí” trong ĐẢNG Dân chủ 21 đã vận động tuyên truyền nêu ra mục đích này. Như vậy nhìn khách quan theo giai đoạn và hiện tượng của sự khởi đầu, ai cũng thấy là mục đích ĐÚNG.
(2)-Quá trình hành động đi đến mục tiêu GIẢI PHÓNG thực hiện rõ ràng: cũng có viết đơn, mong hội nghị với DCSVN, viết bài “thần chú” gửi ra Hải Ngoại và Quốc Tế kêu gọi một sự tài và yểm trợ, nghe sơ qua cũng gần như là Đúng!!
(3)- Nhưng NHÌN KỸ KẾT QUẢ lại KHÔNG ĐEM LẠI ĐƯỢC MỤC TIÊU: Từ quan điểm , chính trị, cũng chỉ là Bàn Tròn, [12] đến Hội Nghi và 2006 vừa qua còn có những luận điệu kêu gọi Tuân Thủ Theo Luật Pháp CSVN, hay từ bi hơn thì kêu gọi CẢM THÔNG để CẢM HOÁ đi đến cái dung hoà lằn ranh Quốc Cộng (Chánh và Tà), Tự do, dân chủ, ấm no hạnh phúc, bình đẳng, nhân phẩm sẽ không có. Mà còn ngưọc lại gần như chỉ lèo lái đi đến hoài giải, tuân thủ trong cái địa vị bị cai trị ngược đãi dã man hơn theo từng nghị định của CSVN. Tuân thủ Đảng CSVN, nghĩa là Độc lập không thực hiện được, phải nô lệ theo quy đinh, luật pháp XHCN, cái gì cũng chỉ phải van xin và chờ đợi. Đây một trường hợp trong thí dụ đơn giản để thấy rõ dụng tâm lừa đàng sau bức màn chính trị, những “trí thức phản tỉnh”, và của những kẻ “Dân Chủ Tự Cung” hôm nay..
Qua hình ảnh trên, nếu ai ý thức hiểu biết, thì không ai đi tung hô cảm ơn một cách mù quáng (trừ những kẻ muốn quay về củng cố chế độ CS) mà họ sẽ lên án, cảnh giác, thổi còi báo động, trả sự thật lại cho thế hệ sau, cho niềm tin trong nhần quần đấu tranh không bị lừa gạt dù dưới lý do gì.
Nguyên lý của một TIẾN TRÌNH là: có mục đích khởi đầu, có cuộc hành động, và sau hết là kết quả, hay thành quả đáp ứng mục đích đã đề ra. Có minh bạch như vậy thì mới thấy rõ.. HÀNH ĐỘNG TỐT ĐẸP chưa chắc đã do ý đồ tốt đẹp, phải xét KẾT QUẢ THỰC TẾ.
Hình ảnh trên chính là thực tế của đời sống dân VN. Kết luận từ những bằng chứng của cái TIẾN TRÌNH, bằng vào HẬU QUẢ (nếu có), Nhân quần thấy rõ, một là họ quá mệt mõi hay là họ không am tường chính trị. Tuy nhiên khi họ đã tạo được nhiều phong trào và đảng phái, thì rõ ràng họ chưa chắc là họ không hiểu. Những cái MỤC ĐÍCH TỐT ĐẸP CAO QUÍ mà như họ đã ngon ngọt dùng lời lẽ đẹp đẽ TUYÊN TRUYÊN với CĐHN-VN. Chỉ là lừa bịp dân Việt bằng những chữ nghĩa to lớn để thực hiện ý đồ Hoà Giải Hoà Hợp đất nước nhân dân Việt Nam theo chủ trương của phong trào đâu tranh theo Định hướng XHCN . (Chính bản thân các vị đó đã xác nhận điều này trong những sự chia sẽ quan điểm và văn bản bài viết của họ công khai.)
Càng nhìn vào đấy nước hơn 31 năm qua càng nhớ cụ Phan Tây Hồ (1925) đã đưa ra, một sự khẳng định chính trị xã hội đã được minh chứng bằng chính xã hội Việt Nam:
dân nào, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường . ..
Hay như câu nó để đời cho những phong trào đấu tranh của cố Tổng Thống Hoa Kỳ James Adams: “Tự Do không thể tồn tại, nếu dân trí không có” (Liberty can not be preserved without general knowledge among people.) John Adams – 1765
Tóm lại, trong chính trị, mỗi cá nhân quan tâm cần thiết nên có một thái độ dân chủ và nên phân biệt ai bạn & ai thù , bao giờ hết chính trị không phải là chơi lottos, cây cao gió lớn, người nào có một địa vị hay tiếng nói trước dư luận, thì trách nhiệm trong lời nói càng phải thận trọng, vì ít hay nhiều hành xử và quan điểm của họ cũng đã và đang lèo lái niềm tin quần chúng. Vì thế đấu tranh dân chủ, người dân chủ chân chính không bao giờ có cái thiếu minh bạch, bởi vì họ là những “Nhà Tri Thức cách mạng chính trị”.
Tranh thủ Chính Trị ( Playing Politics/To Gain Politics Points )là dựa vào tuyên truyền trí trá để mị dân, triệt hạ kẻ thù, những thủ thuật mà chính chế độ CSVN, đang tiến hành, và Hồ Chính Minh đã tiến hành với nhân dân Việt Nam để nắm quyền. Nó có mục tiêu ngắn hạn, đánh gục KẺ THÙ, và NẮM QUYỀN. Hậu quả ra sao cho xã hội đất nước Việt Nam, những thế hệ trẻ Việt Nam.??.mỗi cá nhân con người đã quá rõ.
Mặt khác, ĐẤU TRANH CÁCH MẠNG CHÍNH TRỊ (Political Revolution),[1] là thúc đẩy vào DÂN TRÍ, để vạch trần dối trá, nói lên SỰ THẬT không chỉ về kẻ thù, mà sự thật về tất cả, để đưa nhận thức, ý chí, DÂN TRÍ của quần chúng đi lên, để xây dựng tinh thần dân chủ; Ngược lại với HCM và đồng bọn, người đấu tranh cách mạng chính là cụ Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyễn Thái Học v.v. Đấu tranh cách mạng chính trị, nền tảng là chân lý, là sự mở rộng cả một xã hội, nhân tố chủ đạo là CON NGƯÒI, CÓ MỤC TIÊU là ĐƯA NHÂN DÂN LÊN NẮM QUYỀN QUYẾT ĐỊNH XÃ HỘI và ĐẤT NƯỚC tức chính là DÂN CHỦ, do Dân, của Dân, vì Dân. Kẻ thù của đấu tranh chính trị, ĐỐI TƯỢNG cần tiêu diệt của đấu tranh cách mạng chính trị là sự dối trá, sự ngu tối, u mê, là dân trí lạc hậu, là dân khí hèn kém.
Dân tộc Viêt Nam đã khốn khổ mọi đường từ ngày 30-4-75 đen tối cho đến hôm nay. Trăm họ dân Việt Nam khốn khổ vì thiếu dân trí. Thiếu dân trí nên không chỉ bị bọn cường bạo đảng CSVN lừa bịp, bức hiếp hơn nửa thế kỷ: Đảng cầm quyền đã loại quần chúng ra khỏi những sinh hoạt then chốt của đất nưóc và xã hội, quần chúng chỉ bị sử dụng như phương tiện cho Đảng cầm quyền thao túng.
Ngoài ra cũng có những trí thức, khoa bảng, thời cơ chính trị, đã và đang vô tình hay cố ý, cũng đã và đang tiếp tục đồng lõa dẫn đưa đồng bào quần chúng Việt Nam vào những vũng lầy u mê, khiến cho quần chúng chưa nhận thức được chính vai trò của họ, sức mạnh dân chủ tự quyết của dân Việt hầu tự thoát khỏi vòng nô lệ của Đảng CSVN, đòi lại dân chủ, quyền tự quyết của mình và toàn quốc.
Đó chính là nỗi bất hạnh của dân tộc Việt trong thế kỷ văn minh hôm nay, VN không chỉ đã “bị lừa gạt” bởi toàn những não trạng độc tài bá đạo, tay sai ngoại bang, mà ngay trong tiến trình dân chủ của phong trào dân chủ, lại có quá nhiều kẻ khoa bảng, văn gia, các nghành v.v đi vào “đấu tranh dân chủ” bằng những suy nghĩ, toan tính của những kẻ đi làm “chính trị thời cơ”, chính trị kiểu “dân chủ lòi đuôi” [2], kém cỏi nhầm lẫn ngay cả những khái niệm, sư kiện chính trị ở bình diện quốc gia xã hội, lẫn bang giao quốc tế- bản chất quyền lợi quốc gia. Khuyết điểm này đi từ sự chưa hiểu dân chủ, chưa biết nguyên lý nền tảng của dân chủ, mà chỉ mang đầy tính thời cơ, vọng ngoại...và nhất là thiếu tính chất và điều kiện tiên quyết của việc chính trị cách mạng dân chủ đó là Dân Trí.
Ngược lại họ đánh đồng TRANH THỦ CHÍNH TRỊ với ĐẤU TRANH CHÍNH TRỊ CÁCH MẠNG. Chính vì nhầm lẫn(nếu có) từ căn bản, những con ngưòi, những tập thể “đấu tranh” cũng đã nhầm lẫn giữa KHÔNG NÓI, CHƯA NÓI vì lý do nào đó, để rồi thi đua nhau nhân danh vì mục đích, tự đặt tiêu chuẩn, áp đặt dư luận KHÔNG NÊN NÓI và CHƯA NÊN NÓI, trực tiếp và gián tiếp bưng bít sự thật đối với dân trí VN
Dân VNam kém “dân trí” nên bị Hồ Chính Minh đưa “tấm áo cách mạng” lừa gạt.. hôm nay tại trong sinh hoạt đấu tranh, “dân trí” còn bị những tiêu chuẩn của cá nhân phe phái đưa đến sự ù lì, những tay thời cơ đó luôn chối bỏ thực tại chung quanh, chỉ tính toán riêng, vì vị thế của họ nên đã quên ngay cái thực tại của xã hội họ đang sống, từng trải qua, để chỉ nắm bắt cơ may từ vị trí của họ bằng ảo tưởng, ảo vọng.... và gián tiếp nhắn nhủ dân VN...cứ chờ, chờ để CẢM THÔNG, đi đến đối lập cảm hoá CSVN hầu dung hoà lằn ranh Chánh và Tà, như nhân Vật Lệnh Hồ Xung trong Kim Dung Tập Truyện đã từng làm.[3] ĐảngCS đã lừa bịp nhân quần bằng những lập luận phi lý đến quái gở, đó là bản chất độc tài, Nhưng ngay những kẻ cầm bút, khoa bảng v.v cũng viện đủ mọi lý cớ để lập luận gian manh!
Muốn ý thức vàng thau, hãy cứ lý giải từng lập luận của lẽ thường tình [4] để thấy rõ tính phi dân chủ, ngụy cách mạng của những kẻ “trí thức” này.
Bắt đầu bằng cái lẽ thường, để lý giải thì vấn đề sẽ rõ ràng.. Để thấy rõ là cả dân tộc bị lừa, bị phỉnh, rồi bị loại khỏi sinh hoạt chính trị then chốt của đất nưóc, cùng quan thầy Liên Xô, Tầu, mặc tình thao túng phung phí xương máu trong cuộc chiến tay sai CS xâm lăng tự do tương tàn phi nghĩa 20 năm dài, với trên dưới 5 triệu nhân mạng của đồng bào nhân quần.. Đất nưóc tan hoang, lạc hậu, lòng ngưòi ly tán, dân trí, dân khí sa sút thảm hại, lòng vọng ngoại cứ gia tăng, và hận thù cứ chồng chất.
Đến bây giờ thấy NGU mà Lì.. lại bất lương bịp bợp bằng tư tưởng XHCN Hồ Chí Minh, với hình ảnh “ông Thánh Hồ” [5] rồi áp dụng cơ chế thị trường kiểu cứ để mạnh đươc yếu thua, và Đảng đẻ ra nhà nưóc, toàn quyền thống trị như một Lê Long Đĩnh(thời Tiền Lê) , hưỏng thụ từ sự bóc lột trực tiếp quyền lực, và gián tiếp qua cơ chế tư bản thị trường mạnh được yếu thua. Xã hội VN mất niềm tin, sơ hãi, nhục nhã; ai luồn được, vơ đươc, chụp giật đưọc, đè bẹp, bóc lột ngưòi khác đưọc , thì cứ làm.. bất kể đạo lý, công lý. Đảng ngồi trên Pháp luật. Pháp luật chỉ còn để bênh kẻ cán bộ, nhiều tiền.
Sự thiếu kém hiểu biết dân trí không chỉ nằm ở quần chúng, mà cỏn nguy hiểm hơn nữa vì nó “bị” thể hiện qua những nhân vật “Nhà Đấu Tranh”,[6] những nhân vật mà ở một mức độ nào đó ít nhiều được ngưòi dân nhìn đặt niềm tin vào học hỏi. Nhưng họ mãi cứ đấu tranh để quốc tế và hải ngoại công nhận bằng khen, thay vì trực tiếp với dân để dân khen tặng theo đúng nghĩa của bản chất “Nhà Đấu Tranh Dân Chủ” ( democratic activism), là trực tiếp vận động dân.
Dân VN đã khốn khổ mọi đưòng. Vì nhân quần không hiểu, không biết sức mạnh của chính họ, cho nên nhân quần không sử dụng sức mạnh hiểu biết của mình để hiểu ra những gian manh lừa bịp. Để rồi dân Việt khi xưa thì cứ giao phó mọi việc cho đám “Đảng HCM”, và bây giờ lại u lì đặt hết hy vọng việc đấu tranh cho những “dân chủ lòi đuôi” không cần phân biệt Cuội hay Thật [7] và trông chờ ngưòi Hải Ngoại, quốc tế, dưới danh xưng đại đoàn kết, nhưng họ lần nữa lại lầm lẫn đoàn kết trong mù quáng chỉ là sự kết đoàn không hơn kém, mà kết đoàn trong đấu tranh chính là sự tự sát, sự không phân biệt CUỘI hay Thật là tạo cơ hội cho VC len lõi phá hoại lèo lái ý dân đi về với XHCN mà không sợ bị phanh phui.Tình trạng này không chỉ ở xã hội Việt Nam, mà ở cả khắp nơi! những xã hội nào bị cai trị bởi phe nhóm độc tài không phân biệt giữa quốc gia hay cộng đồng lưu vong.
Trên thực tế, XHCN với những danh từ “Phản Động và Phá Đại Đoàn Kết”, đã và đang thực thi đối với những tiếng nói lương tâm như Bs Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, HT Quảng Độ, Tuệ Sỹ, Trần Khải Thanh Thủy v.v đối với những ai trái ý Đảng, dám phân tích và không theo cái “đại đoàn kết của Đảng” . Song song thì trong chính sinh hoạt dân chủ trong và ngoài, cũng có một số tự “thổi ống đu đủ” cho một cá nhân làm “thiên tử của Phong Trào” để rồi khi sự thiếu minh bạch bị phơi bày thì thi đua nhau ném bùn, bôi bẩn, nào là “Phản Thùng, Phản Bội, việt Gian hay VC, chia rẽ đoàn kết” .. v.v hầu mong rằng tiếng nói can đảm vạch sai trái sẽ sợ bẫn mà lánh đi.
Hiện tượng này khiến cho một số ngưòi hữu tâm dẫu nghĩ ra được chín chắn, quyền lợi đất nước, cũng không còn dám cất tiếng nói thẳng thắn được nữa. Can đảm lắm thì tìm cách nói lượn vòng vòng..y chang như đang sống trong chế độ CSVN vậy. Tất cả dồn hết sức, miệt mài, hung hăng bảo vệ hư cấu “cái tên của phe nhóm” cái “biểu tượng” của một cá nhân.. chứ không chú hết tâm sức vì tiền đồ, lợi ích thực chất DÂN CHỦ THẬT SỰ cho đất nưóc dân tộc [8]
Những người này không đấu tranh hay tiến hành cách mạng chính trị, mà chỉ tiến hành mục tiêu chính trị, nghĩa là làm sao đánh gục được “kẻ thù” của họ là Đảng CSVN.. Vì thế họ dùng mọi thủ đoạn, mọi cách, kể cả HÀNH XỮ PHI DÂN CHỦ, hành hung, bôi nhọ, và nương nhờ ngoại bang.. mìễn sao làm cho kẻ thù bực mình, hoặc gây trở ngại cho kẻ thù; ngay cả khi gây trỏ ngại cho kẻ thù là CSVN, đâu chưa thấy, chỉ thấy làm dân trí VN bị “trỏ ngại trưóc” vì thiếu đi sự thật bởi những “tay chỉ chống CS không đề cập đến nhà dân chủ” khác.
Vì không có sự thật chính nghĩa, cho nên phe nhóm “Đảng Tự Cung”[*] cứ xoay theo cơ hội, - hễ cứ thấy ai chửi/lên án CSVN, bất kể vì lý do gì, động lực nào, là cứ ôm vào, tung hô là “DÂN CHỦ”.. KHÔNG CẦN XEM XÉT CHỦ TRƯƠNG CÓ DÂN CHỦ HAY KHÔNG? ... Như tập ĐỐI THOẠI của Trần Khuê, không có lấy MỘT TƯ TƯỞNG DÂN CHỦ, hay khai phá về hướng dân chủ, chỉ lòng vòng, lẩn quẩn ở vai trò Bác, Đảng, XHCN, hoặc một Nguyễn trung Lĩnh với câu kết luận kêu gọi “người VN hãy tôn trọng Nhà Nước, để làm gương cho Nhà Nước noi theo” trong bài “Đối Lập Chính Trị VN”[9], song song thì thấy anh Kỹ Sư Dân Chủ Nguyễn Phương Anh với nỗ lực gieo hạt cho rằng “XHCN 80-90% là tốt, và điều chỉnh sửa những cái sai bản chất hiện tại để quay về với giai đoạn 1946 của HCM” [10], nghĩa là đối với họ CSVN cũng có dân chủ như 1946 HCM, và đấu tranh hôm nay với họ là Tôn Trọng DCSVN đi đến CẢM THÔNG và CẢM HOÁ dung hoà chánh và tà CSVN...hiện tượng thế, hành xử im lặng và ngăn cản không cho ai phê phán.. vô hình chung đóng góp trong tiến trình phản DÂN TRÍ, làm rối DÂN TRÍ trong cái lối “đấu tranh cơ hội” .
Tất cả những người nhân danh “dân chủ, tự do” , đấu tranh dân chủ tự do, mà DÂN CHỦ TỰ DO chỉ sinh ra, tồn tại và phát triển bằng SỰ THẬT, bởi sự thật và cho sự thật.. Nhưng họ lại không đủ can đảm nói thật, nhìn nhận những SỰ KIỆN LỊCH SỬ. Thế thì không biết làm sao mà họ đấu tranh cho cái gì, khi chính bản thân họ cũng không ý thức dân chủ tính.
Mặt trận vàng thau, hãy nhìn và dựa trên nguyên tắc và nguyên lý của một tiến trình hay một sự nhận định, từ khởi đầu, quá trình của hiện tượng/dữ kiện và cho đến kết luận, mỗi cá nhân sẽ thấy rất rõ từng sự thật, khi xét một việc, KHÔNG CHỈ NÊN XÉT ĐƠN GIẢN MỤC TIÊU, HÀNH ĐỘNG mà phải xét đến KẾT QỦA, có nghĩa là TỪ CÁI KẾT QUẢ.. xét ngược về CHỦ ĐÍCH BAN ĐẦU xem KẾT QUẢ CÓ ĐÚNG VỚI CHỦ ĐÍCH BAN ĐẦU KHÔNG?[11] điển hình:
(1) - Mục đích khởi đầu là hô hào “ĐÁNH ĐUỔI KẺ ÁC, CSVN”, để giải thể khỏi ách nô lệ, để có tự do , dân chủ, bình đẳng, ấm no, hạnh phúc. Hoàng minh Chính và “đồng chí” trong ĐẢNG Dân chủ 21 đã vận động tuyên truyền nêu ra mục đích này. Như vậy nhìn khách quan theo giai đoạn và hiện tượng của sự khởi đầu, ai cũng thấy là mục đích ĐÚNG.
(2)-Quá trình hành động đi đến mục tiêu GIẢI PHÓNG thực hiện rõ ràng: cũng có viết đơn, mong hội nghị với DCSVN, viết bài “thần chú” gửi ra Hải Ngoại và Quốc Tế kêu gọi một sự tài và yểm trợ, nghe sơ qua cũng gần như là Đúng!!
(3)- Nhưng NHÌN KỸ KẾT QUẢ lại KHÔNG ĐEM LẠI ĐƯỢC MỤC TIÊU: Từ quan điểm , chính trị, cũng chỉ là Bàn Tròn, [12] đến Hội Nghi và 2006 vừa qua còn có những luận điệu kêu gọi Tuân Thủ Theo Luật Pháp CSVN, hay từ bi hơn thì kêu gọi CẢM THÔNG để CẢM HOÁ đi đến cái dung hoà lằn ranh Quốc Cộng (Chánh và Tà), Tự do, dân chủ, ấm no hạnh phúc, bình đẳng, nhân phẩm sẽ không có. Mà còn ngưọc lại gần như chỉ lèo lái đi đến hoài giải, tuân thủ trong cái địa vị bị cai trị ngược đãi dã man hơn theo từng nghị định của CSVN. Tuân thủ Đảng CSVN, nghĩa là Độc lập không thực hiện được, phải nô lệ theo quy đinh, luật pháp XHCN, cái gì cũng chỉ phải van xin và chờ đợi. Đây một trường hợp trong thí dụ đơn giản để thấy rõ dụng tâm lừa đàng sau bức màn chính trị, những “trí thức phản tỉnh”, và của những kẻ “Dân Chủ Tự Cung” hôm nay..
Qua hình ảnh trên, nếu ai ý thức hiểu biết, thì không ai đi tung hô cảm ơn một cách mù quáng (trừ những kẻ muốn quay về củng cố chế độ CS) mà họ sẽ lên án, cảnh giác, thổi còi báo động, trả sự thật lại cho thế hệ sau, cho niềm tin trong nhần quần đấu tranh không bị lừa gạt dù dưới lý do gì.
Nguyên lý của một TIẾN TRÌNH là: có mục đích khởi đầu, có cuộc hành động, và sau hết là kết quả, hay thành quả đáp ứng mục đích đã đề ra. Có minh bạch như vậy thì mới thấy rõ.. HÀNH ĐỘNG TỐT ĐẸP chưa chắc đã do ý đồ tốt đẹp, phải xét KẾT QUẢ THỰC TẾ.
Hình ảnh trên chính là thực tế của đời sống dân VN. Kết luận từ những bằng chứng của cái TIẾN TRÌNH, bằng vào HẬU QUẢ (nếu có), Nhân quần thấy rõ, một là họ quá mệt mõi hay là họ không am tường chính trị. Tuy nhiên khi họ đã tạo được nhiều phong trào và đảng phái, thì rõ ràng họ chưa chắc là họ không hiểu. Những cái MỤC ĐÍCH TỐT ĐẸP CAO QUÍ mà như họ đã ngon ngọt dùng lời lẽ đẹp đẽ TUYÊN TRUYÊN với CĐHN-VN. Chỉ là lừa bịp dân Việt bằng những chữ nghĩa to lớn để thực hiện ý đồ Hoà Giải Hoà Hợp đất nước nhân dân Việt Nam theo chủ trương của phong trào đâu tranh theo Định hướng XHCN . (Chính bản thân các vị đó đã xác nhận điều này trong những sự chia sẽ quan điểm và văn bản bài viết của họ công khai.)
Càng nhìn vào đấy nước hơn 31 năm qua càng nhớ cụ Phan Tây Hồ (1925) đã đưa ra, một sự khẳng định chính trị xã hội đã được minh chứng bằng chính xã hội Việt Nam:
dân nào, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người, hay một chính phủ muốn làm sao thì làm, mà mình không hành động, không bàn luận, không kiểm xét, thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường . ..
Hay như câu nó để đời cho những phong trào đấu tranh của cố Tổng Thống Hoa Kỳ James Adams: “Tự Do không thể tồn tại, nếu dân trí không có” (Liberty can not be preserved without general knowledge among people.) John Adams – 1765
Tóm lại, trong chính trị, mỗi cá nhân quan tâm cần thiết nên có một thái độ dân chủ và nên phân biệt ai bạn & ai thù , bao giờ hết chính trị không phải là chơi lottos, cây cao gió lớn, người nào có một địa vị hay tiếng nói trước dư luận, thì trách nhiệm trong lời nói càng phải thận trọng, vì ít hay nhiều hành xử và quan điểm của họ cũng đã và đang lèo lái niềm tin quần chúng. Vì thế đấu tranh dân chủ, người dân chủ chân chính không bao giờ có cái thiếu minh bạch, bởi vì họ là những “Nhà Tri Thức cách mạng chính trị”.
Tài Liệu Tham Khảo
[*] Đảng Tự Cung hay Dân Chủ Tự Cung - Lấy Ý từ “Tiếu Ngạo Giang Hồ” , Ngụy Quân Tử Nhạc Bất Quần, vốn dĩ đấu tranh dân chủ mà không ý thức lấy dân chủ tính khác nào Tự Cung.
[1](a)Eagleton T 1991, Ideology: An Introduction
(b) Burgmann, V 1993, Power and Protest: Movement Change in Australisn Society
(c) Liberal-National Coalition 1991, Fight Back It's Your Australia
[2] Đa Đảng Nhất Nguyên Thế Cờ của CSVN - Nhất Thanh Sydney, 2006(http://lienmang-vietsan.50webs.com/nt_DaDang-NhatNguyen.htm )
[3] (a) Vai Trò Lệnh Hồ Xung trong đấu tranh - Lm Nguyễn Văn Lý (http://radiovietsan.bravejournal.com/entry/23284) (b) Thế nào là đường lối Cảm Phục và Cảm Thông - Lm Nguyễn Văn Lý (http://radiovietsan.bravejournal.com/entry/23494 )
[4] Common Sense - Thomas Paine
http://www.fordham.edu/halsall/mod/paine-common.html
[5] Đối Thoại 2001. Trần Khuê
[6] a) Nguyễn Khắc Toàn Tố Cáo và Kêu Gọi Xoá Tên Trần K-T Thủy ra khỏi các sinh hoạt dân chủ (http://radiovietsan.bravejournal.com/entry/23212), b) Ai Cần Dân Chủ Cuội? – Nhà Báo Việt Thường (http://radiovietsan.bravejournal.com/entry/23161) , c) Nhà Văn Trần Khải Thanh Thủy Lên Tiếng Xác Nhận Tác Giả Bức Thư Hăm Doạ và Khủng Bố Hội Dân Oan (http://radiovietsan.bravejournal.com/entry/23046)
[7] trong cuộc PalTalk Hoi Luan Gs Nguyễn Chính Kết , ông ta đã có kêu gọi sự cảm hoá VC, và hãy cứ tin đừng phá hoại đoàn kết bằng cách phân tích Cuội hay Không Cuội ( http://odeo.com/audio/7511803/view )
[8] Dân Hủi dưới lốt Dân Chủ, Len Lõi, Phá Hoại và Triệt Tiêu – Phạm Nhất Thanh
(http://nhatthanh79.blogspot.com/2006/12/dn-hi-di-lt-dn-ch-len-li-ph-hoi-v-trit.html)
[9] (a) Nardone, H and Wallace, J.M (2005): Critical Thinking, (b) Pottier and Kosymna (2000):Moral Development
[10] ĐỐI LẬP CHÍNH TRỊ TẠI VIỆT NAM - Nguyễn Trung Lĩnh (2006)
(http://tiengnoi.bravejournal.com/entry/22959)
[11] ĐÔI LỜI CÙNG NGUYỄN PHƯƠNG ANH - Lâm Vân (2006)
(http://tiengnoi.bravejournal.com/entry/22783)
[12] Đáp Số Dân Chủ - Phùng Ngọc Sa (2005)
0 Ý Kiến:
Post a Comment