Phạm nhất Thanh (Sydney)
Đối lập và đối kháng, để dân chủ hoá VN, hai danh từ này đại đa số mọi người đã biết và được nhiều người biết đến, cũng như bản chất và tính năng của danh từ dân chủ hoá là thay đổi hoá VN thành thể chế dân chủ, xây dựng từ căn bản dân chủ tính. Vì vậy những đường lối nào có thể hoá xã hội VN thành dân chủ thì nhất định sẽ được đa số ủng hộ của toàn dân. Thế nhưng gần đây có hiện tượng, một số đã và đang muốn bỏ "đối kháng" để trở về vị trí "đối lập", vậy phải chăng họ đã thay đổi chiều hướng.
Nhìn vào tính chất danh từ ĐỐI LẬP (opposition [politics]), tính chất của nó chỉ mang hình thức "phản đối chính sách hiện thời, nhưng không phản đối cơ chế và thể chế của guồng máy", nói cách khác trong tầm nhìn của đối lập, chỉ có chính sách & lãnh đạo hiện thời là SAI, còn cái khung của thể chế và guồng máy thì TÔT để chấp nhận và phát triễn nó. Và đối lập sẽ dùng cái quy định có sẳn của Thể Chế (hiến pháp, luật pháp) để tranh giành ảnh hưởng chính trị một cách công khai và công bằng, từ quảng cáo "chính sách mới với dân" cho đến thực thi đối thoại trong quốc hội của chế độ đó.
Ngược lại, chính chất của đối kháng (civils/political resistance) , nó mang tính chất "văn minh hoá và chính trị phản kháng" (bằng đường lối bạo lực hay hoà bình) nhưng nhất định là không chấp nhận chính sách lẫn cái "khung" của chế độ, vốn dĩ cái "khung" của cơ chế độc tài nó đã sai từ căn bản nên dù có thay đổi người lãnh đạo hay chính sách, cũng chỉ là thay thế bề ngoài NHƯNG nó vẫn sẽ đi đến tình trạng luật đó, pháp kia nhưng vẫn sai, vì chính sách và lãnh đạo "mới" vẫn nằm trong cái "khung cũ" (XHCN), khi cái "khung" (thể chế và chế độ) đã sai từ căn bản, thì cái đối lập chỉ là phần phụ xem như "bình cũ, rượu cũ tráng men mới". [1]
Dưới một chế độ độc tài toàn trị trong suốt thời gian hơn bao năm qua, có ai nào lại không mong muốn đất nước có được một nền dân chủ, một nền dân chủ mà trong đó mọi quyền căn bản của con người đều được tôn trọng, người dân được bảo vệ bởi luật dân chủ pháp trị công minh. Dân Chủ có nghĩa là ngưòi Dân làm Chủ.. ý thức dân chủ tính và thể hiện quyền làm Chủ. Làm Chủ và thể hiện quyền làm Chủ này qua việc “Có Quyền tự do tác tạo ra nhà nước, chính phủ theo nguyện vọng của mình, được tự do phân tích xét duyệt và đặt ngược câu hỏi hay phản đối hệ thống luật pháp nếu không đem lại tự do bình đẳng công lý.”
Nhưng nếu để mà có được cái quyền dân chủ mà lại ôm lấy con đường là đảng cộng sản còn đang tồn tại và tiếp tục nắm quyền cai trị, thì đó là thứ dân chủ theo quy định XHCN, dân chủ chậu kiểng, được đảng cộng sản cho phép để tô điểm cho chế độ nhằm mục đích đánh lừa người dân và thế giới.
Gần đây trong các mục tiêu được gọi là phát triễn con đường dân chủ Việt Nam, thì cái hình thức tham gia vào quốc hội CSVN vào năm 2007 sắp tới để đối lập cũng đã và đang được rêu rao bởi một số “nhà dân chủ”, cũng như yêu cầu đảng cộng sản cho tổ chức tổng tuyển cử dưới sự giám sát của quốc tế được coi là xu hướng ồn ào nhất hiện nay.
Trên thực tế đảng cộng sản chưa hề có một thông báo chính thức nào về việc tự giải tán đảng để trao quyền lại cho một quốc hội dân cử, bao gồm đủ mọi thành phần dân tộc, bất kể chính kiến, ở trong nước cũng như ở hải ngoại, ngoài thành phần đại biểu chính thức hiện có trong quốc hội Việt Cộng... thì việc tuyên bố sẽ tham gia vào quốc hội Việt Cộng vào năm 2007..nhưng lại không đưa ra được một sách lược cụ thể minh bạch làm thế nào để tham dự vào quốc hội CS ? Và sẽ tranh đấu như thế nào trong quốc hội độc tài? Rõ ràng đây là việc làm đánh lận con đen, để về với "nhà nước" sẵn sàng xin làm đối lập chậu kiểng nếu cầm quyền VC ban phép. Điều này cho thấy, đây là hành động xin phép được sinh hoạt ở thế yếu trong quốc hội Việt Cộng, là chấp nhận sự tiếp tục cầm quyền của cộng sản cũng như cái khung XHCN.
Nhìn vào thực tế, dưới một chế độ độc quyền và độc đoán, không tự do thông tin, không được tư nhân hoá báo chí và các lực lượng dân chủ chưa thực sự đủ mạnh đến nỗi có thể gây nguy hiểm cho chế độ và buộc đảng cộng sản phải ngồi lại để tổ chức tổng tuyển cử, dĩ nhiên là “ứng cử viên” không thể trực tiếp vận động lá phiếu cũng như sự ủng hộ từ dân, và dĩ nhiên việc còn lại ai cũng rõ rằng danh sách ứng cử là do Đảng Cử không phải dân cử, mà muốn được Đảng Cử dĩ nhiên phải là “người của ĐảngCS” (công khai/không công khai) vốn dĩ một chế độ bưng bít thông tin cướp đoạt nhân quyền thì độc tài không bao giờ tiến cử người khác chính kiến (thật sự). Cứ thử cho rằng là CSVN nó cho ứng cử và đắc cử, thì việc tranh đấu để ngồi vào quốc hội Việt Cộng của các đảng phái quốc gia với vài ba ghế bộ trưởng. Liệu rằng các vị bộ trưởng đó có thể thay đổi được tình hình hay không Vết thẹo lịch sử của một chính phủ liên hiệp vào năm 1946 giai đoạn Hồ Chí Minh đã chứng minh việc ngồi chung bàn với cộng sản đã dẫn đến kết quả màn kịch “đa đảng nhất nguyên” đánh bóng cho vai trò “chính danh” cầm quyền của CSVN. [2]
Hơn bao giờ hết : Những hình thức tham gia ứng cử đối lập trong guồng máy độc tài dù đắc cử hay không, ít hay nhiều sẽ giúp cho đảng cộng sản có cơ hội mang một lớp phấn đa đảng để tiếp tục độc trị đất nước, bảo vệ đặc quyền đặc lợi của những người cộng sản biến thái. Mà còn lừa gạt được cả quốc tế và dân VN, rằng: XHCN cũng đã và đang tiến đến đa đảng, tự do bầu cử và ứng cử.
Riêng đối với việc yêu cầu đảng cộng sản tiến hành tổng tuyển cử tự do dưới sự giám sát của quốc tế, là một việc làm vô cùng ngây thơ về chính trị, đặc biệt là những thủ đoạn gian trá cho mục tiêu nắm chính quyền bằng mọi giá của đảng cộng sản. Điều đáng nói ở đây là những vận động ngây thơ này lại được cổ võ bởi một vài đảng phái với chủ trương chính trị thời cơ. Đây là một việc làm đen tối có nguy cơ hướng dẫn tuổi trẻ vào mục tiêu sai lạc là tiến đến một sinh hoạt dân chủ cải lương dưới sự cầm cán của đảng cộng sản. Sự kiện này sẽ dẫn đến sự mất niềm tin đối với các nhà dân chủ trong lòng tuổi trẻ.
Trong hoàn cảnh trước mắt, cho dù đảng cộng sản có bị áp lực của quốc tế mà cho tổ chức tổng tuyển cử thì đây chính là việc chính thức công khai hợp thức hóa việc cầm quyền của đảng cộng sản trước công luận quốc tế.
Hiện tại đảng cộng sản với một bộ máy cai trị chặt chẽ từ trung ương đến địa phương, hoàn toàn nằm trong vòng tay kiểm soát của đảng cộng sản, cộng với các phương tiện và thủ đoạn gian manh sẵn có thì việc tổ chức tổng tuyển cử để qua mắt quốc tế chỉ là trò trẻ chơi . Trong khi đó để đối lại đảng cộng sản thì các lực lượng dân chủ chưa có được một sự chuẩn bị cần thiết tối thiểu! Đó là nói về phương tiện truyền thông, còn nói về thực lực nhân sự thì thực tế cho thấy là các lực lượng dân chủ chưa có đủ khả năng để vận động quần chúng tham gia tuyển cử để dành ảnh hưởng.
Khi lực lượng còn quá yếu và phương tiện tự do thông tin thì hoàn toàn KHÔNG, thì việc tham gia và yêu cầu đảng cộng sản tổ chức tổng tuyển cử sẽ giúp cho đảng cộng sản chính thức qua mặt quốc tế để tiếp tục độc quyền cai trị.
Hậu quả sau cùng là các đảng phái quốc gia sẽ lần lượt bị đa số (CS hay thân CS) thắng thiểu số dân chủ, và tiêu diệt niềm tin dân chủ dưới sự chứng kiến của quốc tế nhưng đành phải bó tay, vì đây là chuyện nội bộ của một quốc gia sau khi đã có tổng tuyển cử dưới sự giám sát của quốc tế. Điển hình là quốc gia Miến Điện sau những ngày đầu của tổng tuyển cử, quân phiệt độc tài "thắng phiếu" và dần dần tiêu diệt những nhà đối kháng chân chính.
Tóm lại, XHCN đã sai từ căn bản, nên dù sửa sai và sai sửa nhưng khi cái khung vẫn còn đó thì sự đối lập chỉ là đánh bóng thêm cho cái chế độ. Đó là vì sao HTQuảng Độ cũng phải nói muốn có tự do và quyền làm người cần phải bãi bỏ cái gốc, từ căn bản của cái khung chế độ, cũng như trong bài viết “Mãi Tiếp Tục Lừa Dối” của Bs Phạm Hồng Sơn cũng đã gửi lời nhắn nhủ: chế độ CS từ giai đoạn HCM cho đến hôm nay tất cả chỉ là sự gian dối cần phải đối kháng và giải thể cả một cái guồng máy độc tài, thay vào đó là một thể chế dân chủ, với đầy đủ quyền tự do thông tin và quyền của con người như bao con người tự do khác.
Qua những điều nói trên, những ai mang một tư tưởng và đường lối đối lập trong guồng máy chính trị độc tài, thứ nhất là họ hơn bao năm qua bị bưng bít thông tin kiến thức về hình thái chính trị, hay họ đã nhận một nguồn thông tin sai lạc nào đó nên đã có sự hiểu làm về đối lập và đối kháng. Còn nếu như họ đã biết, mà mãi mong thay đổi đường lối đối kháng sang đối lập, đó cho thấy đã và đang có một âm mưu đen tối đang bao phủ phong trào dân chủ, lèo lái cuộc đấu tranh đi đến cái hình thái đa đảng nhất nguyên. Nhất là khi họ khoác một tấm áo dân chủ nhưng lại mong muốn tham gia vào guồng máy độc tài, vô hình trung đó đã và đang thiêu hủy đi hình tượng và niềm tin trong đấu tranh. [3]
Tài Liệu Tham Khảo:
1/ (a)Geoff Boucher 2005,-From the Desire for Recognition to a Politics of Resistance , (b) James C. Scott Weapons of the Weak: Everyday Forms of Peasant Resistance
2/ Minh Võ: Hồ Chí Minh, Nhận Định Tổng Hợp
3/ Đa Đảng Nhất Nguyên Thế Cờ của CSVN.
(http://lienmang-vietsan.50webs.com/nt_DaDang-NhatNguyen.htm)
Len Lõi Phá Hoại và Triệt Tiêu
(http://nhatthanh79.blogspot.com/2006/12/dn-hi-di-lt-dn-ch-len-li-ph-hoi-v-trit.html)
0 Ý Kiến:
Post a Comment